Truyện Học Viện Ma Cà Rồng

      42

Cơn ác mộng của Lissa truyền vào tôi, giũ tôi khỏi niềm mơ ước của thiết yếu mình, một giấc mơ tương quan tới bãi tắm biển và chàng trai ngon lành như thế nào đó đã xoa dầu bắt nắng đến tôi. Gần như thoáng tưởng tượng – của Lissa, không hẳn của tôi – nhào cuộn qua đầu tôi: lửa, máu, mùi sương và hồ hết đoạn kim loại bị căn vặn xoắn của một dòng ô tô. Những hình ảnh ấy quấn quanh, khiến tôi nghẹt thở, cho đến khi một phần lý trí trong não cỗ nhắc nhở rằng đó chưa phải là giấc mơ của tôi.

Bạn đang xem: Truyện học viện ma cà rồng

Tôi choàng tỉnh, số đông sợi tóc dài, sẫm màu sắc dính xệp vào trán.

Lissa vẫn ở trên nệm cô ấy, vùng vẫy với la hét. Tôi vọt ra khỏi giường mình, nhanh chóng băng qua khoảng cách nhỏ giữa nhì bên.

“Liss,” Tôi gọi, lắc đem lắc để. “Liss, dậy đi.”

Tiếng thét của Lissa nhẹ xuống, thế vào kia là gần như tiếng than khóc khe khẽ. “Andre,” cô rên lên. “Ôi trời ơi!”

Tôi đỡ Lissa ngồi dậy. “Liss, cậu tất cả còn ở kia đâu. Tỉnh giấc lại đi.”

Sau vài ba giây, đôi mắt Lissa run run mở ra, và trong ánh sáng mờ nhạt, tôi thấy được một nháng tỉnh táo bắt đầu trỗi dậy. Nhịp thở cuồng loạn chậm dần, Lissa ngả lại gần, tựa nguồn vào vai tôi. Tôi vòng ngực tay ôm Lissa và vuốt tóc cô.

“Ổn rồi mà,” tôi êm ả dịu dàng nói. “Mọi chuyện những ổn cả.”

“Lại niềm mơ ước đó.”

“Ừ. Tớ biết.”

Chúng tôi ngồi như thế trong vài phút, không nói thêm gì khác. Khi cảm thấy Lissa đã bình tĩnh lại, tôi cùng với ra chiếc bàn nhỏ tuổi giữa hai chóng và nhảy đèn. Chỉ mờ mờ dẫu vậy cả hai công ty chúng tôi đều không cần phải thật sáng new nhìn được. Bị ánh đèn thu hút, chú mèo Oscar của thằng bạn cùng nhà khiêu vũ phốc lên bậu cửa sổ để mở. Nó tránh xa tôi – động vật không yêu thích ma cà long lai, chả đọc vì vì sao gì – nhưng mà lại khiêu vũ lên giường với dụi nguồn vào Lissa, kêu rừ rừ êm ái. Động vật không có vấn đề gì với Moroi, cùng tất cả lũ chúng đều đặc biệt yêu quý Lissa. Vừa mỉm cười, Lissa vừa gãi cằm Oscar, tôi cảm xúc cô yên tâm hơn.

“Lần gần nhất mình mang đến cậu ăn uống là dịp nào?”

Tôi hỏi, quan gần kề nét mặt Lissa. Làn da trắng nhợt nhạt hơn hầu hết khi, mọi quầng thâm hiện rõ dưới mắt, với từ cô toát ra một vẻ yếu ớt mong manh. Tuần này việc học hành rất căng thẳng, tôi bắt buộc nhớ ra lần sau cùng mình đến Lissa máu. “Hình như là… hơn nhị ngày rồi, phải không? giỏi là ba? Sao cậu không nói gì?”

Lissa rún vai và tránh ánh mắt tôi. “Cậu bận quá. Tớ ko muốn…”

“Vớ vẩn,” tôi nói, biến đổi tư cố cho tiện lợi hơn. Bảo sao Lissa dường như yếu ớt. Oscar không muốn tôi đến gần thêm một một chút nào nên đã nhảy xuống với trở về vị trí cửa sổ, nơi có thể quan sát ở một khoảng cách an toàn. “Nào. Thực hiện thôi.”

“Rose…”

Nào. Cậu đang cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn đấy.”

Tôi nghiêng đầu cùng hất tóc về phía sau, nhằm hở cổ. Tôi thấy Lissa ngập ngừng, tuy vậy hình ảnh cổ tôi vươn ra và điều nó mời mọc coi chừng vượt hấp dẫn. Vẻ đói khát lướt ngang khuôn phương diện Lissa, môi cô hé mở, nhằm lộ các cái răng nanh hay được đậy đi khi sống giữa con người. Đám răng nanh ấy trái lập một cách kỳ quỷ quái với tất cả các nét trẻ đẹp khác của Lissa. Khuôn phương diện xinh đẹp và mái tóc xoàn nhạt khiến cho cô tương đương một thiên thần rộng là ma cà rồng.

Khi răng Lissa sắp chạm vào domain authority tôi, tôi thấy tim mình đập cấp tốc hơn, vì lo sợ và cả mong đợi. Tôi luôn ghét cảm xúc thứ hai, nhưng mà chẳng biết làm sao để khắc phục và hạn chế nó. Đấy là một điểm yếu mà tôi cấp thiết rũ bỏ.

Các răng nanh của Lissa gặm ngập vào tôi, thiệt mạnh, cùng tôi hét to lớn khi lần đau bùng lên ngắn ngủi. Rồi nó trôi đi ngay, nỗ lực vào đó là thú vui quý giá tuyệt vời nhất chảy bao bọc khắp cơ thể. Nó còn tốt hơn bất kỳ lần say giỏi phê nào. Còn tuyệt hơn cả tình dục – hoặc tối thiểu là tôi tưởng tượng thế, vị tôi chưa bao giờ thử. Nó như một lớp chăn kích thích sinh lý trong lành và tinh tế, choàng rước tôi và có tương lai rằng mọi vấn đề trên đời rồi đang ổn. Cứ thế. Hầu như chất trong nước bong bóng của Lissa tạo cảm hứng hưng phấn tột bậc, và tôi quên cả cố gắng giới, quên cả việc mình là ai.

Thế rồi, thật xứng đáng tiếc, này lại kết thúc. Còn không tới một phút.

Lissa lùi lại, chùi tay lên môi với quan gần kề tôi. “Cậu ổn chứ?”

“Tớ… ừ.” Tôi nằm quay trở lại giường, hoa mắt do mất máu. “Tớ chỉ việc ngủ một giấc. Chả sao đâu.”

Đôi mắt màu xanh lá cây ngọc của Lissa theo dõi tôi với vẻ lo lắng. Cô đứng dậy. “Tớ đi tìm kiếm cho cậu cái gì ăn.”

Những lời phản đối dềnh dàng về lên tới mức môi tôi, song chưa thổ lộ được thành câu thì Lissa đã loại bỏ đi rồi. Tinh thần đê mê bởi vì vết cắn giảm bớt ngay khi Lissa làm cho gãy mọt kết nối, nhưng vẫn tồn tại một chút vương trong các mạch máu, với tôi cảm xúc một nụ cười ngớ ngẩn nở bên trên môi mình. Tôi ngoái đầu, liếc Oscar, nó vẫn đã ngồi bên trên bậu cửa ngõ sổ.

“Mày không biết là mày bỏ qua cái gì đâu,” tôi bảo nó.

Sự chăm chú của Oscar đã chuyển sang thứ gì đấy ở mặt ngoài. Thu bản thân xuống thành tư thế đang mai phục, nó thở phì phì trong cỗ lông đen nhánh. Đuôi nó bước đầu giật giật.

Nụ cười cợt tắt ngóm, tôi buộc mình ngồi dậy. Trái đất chao đảo, và tôi nên đợi nó tự điều chỉnh lại rồi new cố đứng lên. Khi tôi nuốm đứng được thì cơn hoa mắt chống mặt lại ập tới và lần này không chịu ngừng. Nhưng tôi vẫn cảm thấy đủ sức để lê mang lại gần hành lang cửa số và ngó ra ngoài cùng Oscar. Nó bình yên nhìn lại tôi, xê ra một chút, đoạn quay trở lại với thứ đang làm nó chú ý.

Một cơn gió êm ấm – kiểu ấm áp không đúng theo vụ đối với mùa thu sống Portland – lùa vào tóc tôi lúc tôi nghiêng fan ra ngoài. Tuyến phố tối sẫm với khá yên ổn tĩnh. Đã 3 giờ sáng, thời khắc duy nhất nhưng mà sân trường lặng lặng, ít nhất là phần nào. Tòa nhà có gian chống mà công ty chúng tôi thuê suốt tám tháng vừa rồi tọa lạc trên mộy con phố dân cư với khá nhiều ngôi công ty cũ kỹ, tính phức tạp chẳng hợp với nhau. Ở bên kia phố, một ngọn đèn con đường chập chờn, chắn chắn sắp cháy bóng. Ánh sáng sủa nó lan ra vẫn đủ nhằm tôi dìm dạng được hình thù của những ô tô và các tòa nhà. Trong vườn cửa chỗ chúng tôi thì tôi có thể nhìn thấy mặt đường nét của cây cối, lùm bụi.

Và cả một tín đồ đang quan gần kề tôi.

Tôi bật lùi lại bởi bất ngờ. Một hình người đứng cạnh một chiếc cây vào vườn, giải pháp nhà chừng mười mét, đủ để nhìn vào qua cửa sổ một bí quyết dễ dàng. Khoảng cách gần mang đến nỗi tôi có thể ném một thứ nào đấy trúng anh ta. Chưa biết chừng anh ta cũng đã nhìn thấy hành động của Lissa với tôi vừa rồi.

Bóng tối đậy giấu thừa tốt, đề nghị dù sinh hoạt trên cao, tôi vẫn không khẳng định được nét nào khác của fan nọ, trừ khoảng vóc. Anh ta cao lớn. Không nhỏ lớn. Anh ta chỉ đứng đó một lúc, gần như không thể nhận biết được, rồi cách lui, tan phát triển thành trong trơn đổ của cây sồi phía xa trong vườn. Tôi khá chắc chắn rằng rằng đã trông thấy một bạn khác tới gần anh ta trước khi bóng buổi tối nuốt chửng cả hai bầy họ.

Cho dù phần nhiều kẻ kia là ai, thì Oscar cũng ko ưa họ. Trừ tôi ra, nó vẫn thường câu kết với hầu hết mọi người, chỉ bực tức khi ai đó gây nguy nan ngay trước mắt. Người ngoài vườn chưa hề de dọa Oscar, nhưng lại chú mèo đã cảm xúc điều gì đó, một điều khiến nó căng thẳng.

Một điều như thể với điều mà lại nó luôn luôn cảm thấy nghỉ ngơi tôi.

Nỗi lo sợ nóng sốt ào qua tôi, số đông – tuy thế không trọn vẹn – nhổ rễ được niềm hưng phấn dễ thương và đáng yêu do vết gặm của Lissa có lại. Lùi xa khỏi cửa sổ, tôi thọc vào một chiếc quần jean nhặt được trên sàn, gấp vàng mang lại nỗi suýt nữa thì xẻ lộn nhào. Mặc dứt quần, tôi chụp lấy áo khoác của mình cùng của Lissa, cùng ví của tất cả hai đứa. Nhồi chân vào song giày đầu tiên nhìn thấy, tôi lao ra cửa.

Ở bên dưới nhà, tôi search thấy Lissa trong căn bếp chật hẹp, sẽ lục lọi tủ lạnh. Một trong những người bạn cùng nhà, Jeremy, sẽ ngồi sinh sống bàn, tay phòng lên trán, cực khổ ngó đăm đăm vào một cuốn sách Toán. Lissa kinh ngạc nhìn tôi.

“Cậu tránh việc dậy ngay cố kỉnh chứ.”

“Bọn mình đề nghị đi. Ngay bây giờ.”

Mắt Lissa mở to, rồi duy nhất thoáng sau, cô hiểu ngay. “Cậu… thiệt sao? Cậu gồm chắc không?”

Tôi gật đầu, không thể lý giải vì sao mình biết cứng cáp chắn. Đơn giản là biết thôi.

Jeremy tò mò và hiếu kỳ quan gần cạnh chúng tôi. “Có chuyện gì vậy?”

Một ý tưởng lóe sáng trong đầu tôi. “Liss, lấy chiếc chìa khóa xe của cậu ấy.”

Jeremy xem qua nhìn lại thân hai chúng tôi. “Các cậu đang…”

Lissa trái quyết đặt chân đến phía Jeremy. Qua mối kết nối huyền bí, nỗi lúng túng của cô đổ ào lên tôi, nhưng ở bên cạnh vẫn còn một điều khác, chính là niềm tin tuyệt vời của Lissa, tin rằng tôi sẽ lo liệu được tất cả mọi việc, rằng cửa hàng chúng tôi sẽ an toàn. Như đều khi, tôi hi vọng mình xứng danh với sự tin cậy đó.

Xem thêm: Mạng Neural Nhân Tạo (Artificial Neural Network, Tổng Quan Về Công Nghệ Neural Network

Lissa cười cợt thật tươi và nhìn thẳng vào đôi mắt Jeremy. Trong một khoảnh khắc, Jeremy chỉ nhìn chăm chú, vẫn lúng túng, rồi tôi thấy sự qua đời phục che phủ lấy cậu ta. Mắt đờ đẫn đi, cậu nhìn Lissa trìu mến.

“Bọn tớ yêu cầu mượn xe hơi của cậu,” Lissa êm ả nói. “Chìa khóa đâu?”

Jeremy mỉm cười, còn tôi rùng mình. Tài năng chống chịu đựng của tôi là khôn cùng cao, nhưng lại tôi vẫn cảm nhận được tác động ảnh hưởng của nó khi nó hướng vào người khác. Phép thuật đó với việc thực hiện nó, như tôi đã có được dạy trong cả cả đời mình, đông đảo là không đúng trái. Với tay vào túi, Jeremy giới thiệu một chùm khóa xe đính vào dòng móc khổng lồ màu đỏ.

“Cảm ơn cậu,” Lissa nói. “Xe đỗ đâu?”

“Dưới phố,” Jeremy mộng mị đáp. “Ở góc ấy. Cạnh phố Brown.” có nghĩa là cách đây tư khối nhà.

“Cảm ơn cậu,” Lissa lặp lại và bước lui. “Ngay khi bầy tớ đi rồi, thì tớ mong muốn cậu lại học tập tiếp. Hãy quên rằng tối nay cậu từng chú ý thấy bầy tớ, nhé.”

Jeremy gật đầu đồng ý dễ dãi. Tôi tất cả cảm tưởng rằng bởi vì Lissa, cậu ta hẳn đã nhảy ngay xuống khỏi một mỏm đá giả dụ Lissa đề nghị. Toàn bộ mọi người đều bị tác động bởi phép xay buộc, dẫu vậy Jeremy yếu ớt hơn phần đông những bạn khác. Việc đó hôm nay thật hữu ích.

“Đi thôi,” tôi bảo Lissa. “Bọn mình nên chuyển vị trí ở.”

Chúng tôi cách ra ngoài, nhắm tới phía góc phố cơ mà Jeremy đang đọc tên. Tôi vẫn tồn tại choáng váng vày bị gặm và cứ vấp váp liên tục, không thể dịch chuyển nhanh suôn sẻ muốn. Lissa yêu cầu đỡ vài ba lần để tôi ngoài ngã. Và luôn luôn luôn, nỗi lo từ tâm trí Lissa cứ ào sang tôi. Tôi cố rất là để phớt lờ nó, tôi còn nên xử lý đều nỗi hại của riêng mình.

“Rose… lũ mình sẽ làm gì nếu lũ họ bắt được?” Lissa thì thầm.

“Không bắt được đâu,” tôi cộc cằn đáp. “Tớ sẽ không để lũ họ bắt được.”

“Nhưng nếu bầy họ đang tìm thấy đàn mình…”

“Hồi trước họ đã từng tìm thấy bầy mình đấy thôi. Cơ hội đó họ có bắt được đâu. Bầy mình chỉ cần lái xe mang đến ga tàu điện cùng tới L.A. Bọn họ đã mất dấu.”

Tôi tạo ra sự vẻ đầy đủ chuyện thật đơn giản. Tôi luôn luôn làm thế, tuy nhiên chả có gì dễ dàng và đơn giản trong việc luôn luôn phải trốn chạy những người dân mà shop chúng tôi đã bự lên cùng. Cửa hàng chúng tôi trốn chạy suốt hai năm qua, che mình ở ngẫu nhiên nơi nào có thể và nắm học cho xong trung học. Năm cuối cùng vừa mới bắt đầu, và cuộc sống thường ngày trong khuôn viên trường học có vẻ an toàn. Công ty chúng tôi đã khôn xiết gần với tự do.

Lissa không nói gì thêm, tôi cảm thấy tinh thần cô đặt vào bản thân lại trỗi lên. Mọi bài toán giữa cửa hàng chúng tôi luôn ra mắt như vậy. Tôi là người thực hiện, là người đảm bảo an toàn cho số đông chuyện vận hành – nhiều khi một phương pháp hấp tấp. Lissa là tín đồ hay quan tâm đến hơn, là người xem xét vấn đề và nghiên cứu tổng quát trước khi hành động. Cả hai phong thái đều hữu ích theo phong cách riêng, nhưng lại vào lúc này thì sự hấp tấp vội vàng mới là buộc phải thiết. Chúng tôi không có thời gian để vì dự.

Lissa cùng tôi là bạn bè từ hồi chủng loại giáo, khi thầy giáo xếp cặp công ty chúng tôi cho các bài tập viết. Bắt gần như đứa con trẻ năm tuổi đánh vần từ Vasilisa Dragomir cùng Rosemarie Hathaway thật còn hơn hết tàn bạo, cửa hàng chúng tôi – hay đúng hơn là tôi – đang phản ứng siêu thích đáng. Tôi quăng cuốn sách của mình vào cô giáo và gọi cô là đồ vật phát-xít nhẫn tâm. Tôi lừng khừng nghĩa hồ hết từ ấy, nhưng đã hiểu phương pháp nhắm trúng một mục tiêu di động.

Từ kia trở đi, Lissa và tôi trở thành những người dân bạn thiết yếu chia lìa.

“Cậu nghe thấy không?” Lissa bất chợt hỏi.

Phải vài ba giây sau, tôi new phát hiện được điều nhưng Lissa đã thâu tóm trước nhờ các giác quan nhậy bén hơn. Tiếng bước chân, vô cùng dồn dập. Tôi nhăn mặt. Công ty chúng tôi vẫn còn phải đi qua hai khối công ty nữa.

“Bọn mình yêu cầu chạy thôi,” tôi nói, túm mang tay Lissa.

“Nhưng cậu ko thể…”

Chạy!

Tôi huy động tổng thể sức mạnh dạn ý chí, chỉ để không nằm ra xỉu tức thì trên vỉa hè. Cơ thể tôi không muốn chạy sau khoản thời gian mất tiết hoặc trong khi vẫn tồn tại chuyển hóa những tác động ảnh hưởng do nước bọt bong bóng của Lissa tạo ra. Nhưng lại tôi buộc những cơ bắp của mình xong xuôi biểu tình và bám sát đít lấy Lissa khi chân shop chúng tôi nện xuống nền bê-tông. Hay thì tôi hoàn toàn có thể chạy cấp tốc vượt Lissa cơ mà chẳng nên chút nỗ lực cực shock nào – đặc trưng khi cô ấy đi chân đất – nhưng buổi tối nay, chính Lissa là tín đồ giữ mang đến tôi đứng trực tiếp được.

Tiếng bước chân đuổi theo trở yêu cầu to hơn, ngay gần hơn. Những ngôi sao sáng đen kịt nhảy múa trước mắt tôi. Mẫu xe Honda màu xanh lá cây lá cây của Jeremy đã chỉ ra đằng kia. Ôi Chúa ơi, giá như công ty chúng tôi có thể cho tới nơi…

Chỉ còn cách chiếc xe khoảng tầm vài mét thì một bạn trẻ bước trực tiếp ra chắn đường. Công ty chúng tôi “phanh” đánh két, và tôi giật táo tợn tay Lissa ra sau mình. Chính là anh ta, kẻ đứng dưới phố theo dõi và quan sát tôi cơ hội trước. Anh ta to hơn chúng tôi, khoảng tầm hăm tứ hăm lăm tuổi, và theo như tôi ước lượng, thì cao chừng mét chín xuất xắc hai mét. Ví như trong thực trạng khác – tức là, nếu không phải anh ta đang ngăn ngang cuộc trốn chạy vô vọng của công ty chúng tôi – thì hẳn tôi sẽ thấy rằng anh ta cũng “hot”. Tóc nâu chấm vai, buộc thành một túm đuôi ngựa ngắn. đôi mắt nâu sẫm. Áo mặc nâu nhiều năm – áo chắn bụi, tôi nghĩ về nó được điện thoại tư vấn như thế.

Nhưng bao gồm “hot” hay là không thì bây giờ cũng chẳng liên quan gì. Anh ta chỉ là một trong những chướng hổ ngươi vật cản trở Lissa cùng tôi mang đến chỗ cái ô tô và đến với từ bỏ do. Tiếng bước chân phía sau chậm rì rì lại, tôi biết các kẻ xua đuổi theo đã đuổi kịp mình. Từ hai bên, tôi nhận thấy có nhiều hoạt động hơn, không ít người dân lại ngay sát hơn. Chúa ơi! Họ vẫn cử ngay sát một tá giám hộ chỉ để tóm công ty chúng tôi về. Thật hoài nghi được. Đến cả phiên bản thân phụ nữ hoàng vững chắc cũng chả đi đâu mà có không ít người đảm bảo an toàn đến thế.

Hốt hoảng và không hoàn toàn điều hành và kiểm soát được cân nhắc logic, tôi hành động theo phiên bản năng. Tôi áp chặt vào Lissa, giữ lại cô che khuất mình và cách xa khỏi người dường như là dẫn đầu kia.

“Để mang lại cậu ấy yên,” tôi gầm gừ. “Đừng gồm động vào cậu ấy.”

Vẻ mặt bạn nọ kín đáo bưng, nhưng lại anh ta giơ nhị tay ra, theo một cử chỉ ý niệm trấn an, cứ như tôi là một trong những con thứ lên cơn dại nhưng mà anh ta cần dỗ cho dịu lại.

“Tôi ko định…”

Anh ta phát triển một bước. Quá gần

Tôi tiến công lập tức, dancing vọt tới theo một rượu cồn tác ra đòn mà lại tôi đang không sử dụng mang lại suốt hai năm qua, kể từ hồi Lissa cùng tôi vứt trốn. Tư thế của tôi rất ngớ ngẩn, đúng là một bội nghịch ứng nữa được hình thành bởi bản năng và sợ hãi. Nó không chỉ là ngớ ngẩn hơn nữa vô vọng. Tín đồ nọ là một trong giám hộ thạo chứ chưa phải một học viên tập sự còn chưa kết thúc kỳ huấn luyện. Anh ta cũng chẳng hề yếu ớt giỏi sắp chết giả xỉu.

Và khỉ thật, anh ta nhanh kinh khủng. Tôi đã quên mất rằng phần lớn giám hộ rất có thể nhanh đến hơn cả nào, rằng họ hoàn toàn có thể di chuyển và ra đòn tựa như các con rắn hổ mang. Anh ta hạ gục tôi như thể phẩy tay đuổi một con ruồi, tay anh ta tăng nhanh vào tôi khiến tôi phun về phía sau. Tôi không nghĩ anh ta muốn tiến công mạnh như vậy – chắc rằng chỉ định khiến cho tôi cần tránh xa – tuy nhiên sự phối hợp kém cỏi của mình đã cản trở kỹ năng đỡ đòn. Cấp thiết đứng mang đến vững, tôi bước đầu ngã lao xuống, nhằm mục tiêu thẳng tới vỉa hè theo một góc cong queo, hông phía xuống trước. đang đau đây. Đau nhiều đây.

Nhưng nhưng mà không đau.

Cũng nhanh như khi ngăn ngừa tôi, anh ta vươn tay ra cùng tóm mang tay tôi, giữ đến tôi đứng trực tiếp lại. Khi vẫn tự đứng vững, tôi xem xét thấy anh ta vẫn nhìn chăm chắm vào tôi – hay đúng mực hơn, là vào cổ tôi. Vẫn hiện giờ đang bị choáng, cần tôi chưa biết ngay được tình hình. Chũm rồi, một giải pháp chậm chạp, bàn tay không biến thành túm của tớ sờ lên một mặt cổ mình và chạm nhẹ vào trệt thương nhưng mà Lissa tạo thành lúc trước. Khi rút các ngón tay lại, tôi thấy vệt máu còn ẩm ướt và sẫm màu sắc trên da. Xấu hổ, tôi rũ tóc xuống cho rủ quanh mặt. Tóc tôi dày, dài, và hoàn toàn che được cả cổ. Tôi nuôi tóc chính vì lí vị này đây.

Đôi đôi mắt sẫm màu sắc của người nọ rốn thêm một lúc nữa ở vệt cắn lúc này đã được bít đi, rồi nhìn vào mắt tôi. Tôi đáp trả bằng cái quan sát ngang ngược và mau lẹ giật tay mình ra. Anh ta buông tôi, cho dù tôi biết anh ta quá sức duy trì tôi suốt đêm nếu muốn. Nuốm chống lại cơn choáng váng đến bi đát nôn, tôi lùi lại phía Lissa, gồng người sẵn sàng một đợt tiến công nữa. Bỗng nhiên cô rứa lấy tay tôi. “Rose,” Lissa âm thầm lặng lẽ nói. “Đừng.”

Lúc đầu, lời nói của Lissa chẳng ép-phê gì với tôi, nhưng số đông ý nghĩ bình tĩnh dần dần hình thành trong đầu tôi, ào mang đến qua mối kết nối. Đó chưa hẳn là phép xay buộc – Lissa không đời nào sử dụng phép đó với tôi – mà lại nó bao gồm những tác động ảnh hưởng nhất định, cũng tương tự tác cồn của hiện thực rằng công ty chúng tôi bị vượt xa cả về con số lẫn đẳng cấp. Ngay thiết yếu tôi cũng hiểu được cố pk nữa là vô ích. Sự stress rời khỏi cơ thể, tôi rũ xuống trong thất bại.

Cảm nhận rằng tôi đã “phất cờ trắng”, người bạn teen kia tiến bước trước, gửi sự chú ý sang Lissa. Khuôn mặt trọn vẹn điềm tĩnh, anh ta cúi đầu chào Lissa một phương pháp rất thanh nhã, khiến tôi yêu cầu ngạc nhiên, bởi vì anh ta cao đến rứa kia mà. “Tôi là Dimitri Belikov,” anh ta nói, giọng thoáng âm nhan sắc của giờ đồng hồ Nga. “Tôi tới để lấy cô trở về học viện Thánh Vladimir, thưa Công chúa.”

F8bet | tăng like fanpage | 68 game bài | new88 | game bài đổi thưởng |
iwinclub.icu