MUA EROMANGA SENSEI LIGHT NOVEL HÀNG HIỆU CHÍNH HÃNG TỪ MỸ GIÁ TỐT

      35
Nền TốiNền TrắngNền XámNunitoMaliOpen SansRobotoSource Serif ProBitterCrimson ProEB GaramondSpectral

*

“Đúng lúc quá, Mune-kun, coi nè! Góc light novel của mình nè!”

Mùng 10 tháng 12, sau thời điểm tan trường, tôi cho nhà sách Takasago.

Bạn đang xem: Mua eromanga sensei light novel hàng hiệu chính hãng từ mỹ giá tốt

Trước khía cạnh tôi là góc light novel. Ở đây có những cuốn sách mà cô nhà của tiệm – Tomoe – đề nghị.

Takasago Tomoe - bạn cùng lớp, cũng là một trong những trong số ít biết thân phận thật của Izumi Masamune, là tri âm của tôi. Một phụ nữ xinh đẹp nhất với mái tóc đen dài.

Bạn ấy khôn xiết thích light novel. Từng tháng chắc phải đọc đến mức chục quyển, thậm chí là mấy chục quyển là ít.

Tất cả lũ mến mộ light novel vào khu đều kém xa các bạn ấy. Uy danh của Tomoe trong quần thể Adachi cũng rất có trọng lượng.

Góc đề cử của Tomoe là kết tinh của sức lực lao động bạn ấy vứt ra, một sự cung ứng quý giá chỉ với những ai đang tìm vài quyển sách hay.

”Nể mặt đồng đội với nhau, cậu mang đến sách của tôi lên kia với được không?”

Khi tôi nhờ chuyện này, câu trả lời của Tomoe luôn luôn là:

“Không được không được. Mong vào danh sách của tôi cậu đề xuất viết ra quyển như thế nào thật hay đánh đụng đến fan hâm mộ cơ.”

Cứ cố gắng từ chối.

Một ngày làm sao đó, mình sẽ buộc cô bạn này cần nói “hay quá”. Khiến Tomoe yêu cầu nhờ mình “Vui lòng cam kết tên vào sách trong tiệm này với.”

Đây từng là phương châm của tôi.

“Danh sách light novel đề cử tuần này có tác phẩm mới của cậu đấy.”

“-------------“

Giờ, tức thì trước mặt tôi --- phương châm đó đã hoàn thành.

Ba mon trước, mùng mười mon chín, tác phẩm new của Izumi Masamune, Cô em gái dễ thương và đáng yêu nhất trên đờiđã ra quyển thiết bị nhất.

Hôm nay quyển lắp thêm hai vẫn ra sàn, được nằm giữa danh sách đề cử, tức thì vị trí dễ nhìn nhất.

Thấy bản thân nói mà tín đồ ta lại ngẩn ra, Tomoe thu loại tay đã xỉa trực tiếp vào khía cạnh tôi lại cười cợt gượng:

“Mune-kun, cái mặt cậu làm thế nào thế?”

“Không….chỉ là quá bất ngờ thôi…Tomoe thường đánh giá truyện của tớ nghiêm tự khắc lắm mà.”

“Ahaha, vị tớ là người ái mộ Senjyu Muramasa-sensei mà. Chú ý truyện của cậu văn phong gần như y hệt yêu cầu không ưa thôi.”

“….Ực.”

Biết mà. Lý do khiến truyện ko sao buôn bán nổi đây mà.

“Thế…còn….”

Tomoe ho khan mấy cái, nói:

“Izumi Masamune-sensei, tác phẩm new hay tuyệt.”

“Thế à….”

Thấy tôi còn không tin, Tomoe đột nhiên nở nụ cười.

“Ừ! Theo tấn công giá của tôi thì tiếng cậu viết truyện cảm tình lãng mạn hài là bám dính trên cả Senjyu-sensei rồi đấy!”

“Th, thiệt à?”

Oa, ngạc nhiên mình được đánh giá cao thế…

“Vậy nhớ ký tên lên sách sinh hoạt tiệm tớ nhé ♪”

“Ừ ừ…ahaha…xấu hổ quả.”

Nhìn tín đồ quen và lại không liên quan đến các bước của mình đọc truyện phiên bản thân viết – nói thật là ngượng lắm. Hơn nữa người ta còn trực tiếp khen “hay” nữa chứ. Lừng chừng phải đáp lại gắng nào đến phải.

“Này, chớ đỏ mặt! Cậu có tác dụng tớ ngượng lây giờ!”

Tomoe vòng tay qua bộ ngực giàu có của mình, lắc lắc.

“Đúng rồi, Mune-kun” chúng ta ấy chuyển đề tài “Đằng kia, đằng kia nữa kìa.”

Tomoe chỉ tay vào góc light novel.

Bên đó, kế bên light novel ra còn tồn tại một không nhiều tạp chí nữa.

“Nguyệt san Manga magical.”

Hình hình ảnh một cô em gái thân thuộc với cái mặt cau đã có được in bên trên trang bìa.

Tập thứ nhất của Cô em gái đáng yêu và dễ thương nhất bên trên đời, bản manga.

“Chúc mừng cậu tất cả truyện dài kỳ! xuất xắc vời, được thành trang bìa luôn! Tớ buộc phải xem cẩn trọng mới được! Đây là manga chuyển thể từ light novel đỉnh cao mà!”

“Thank you. Nhưng thành công của manga bao gồm phải nhờ tớ đâu.”

“Lại nữa rồi lại nữa rồi, vì có nguyên tác mới gồm manga được chứ!”

Tomoe-khoái-light novel là như thế. Cho dù cho có bao nhiêu fan hợp sức đã cho ra manga cũng không nhớ ---

Tôi nhấp lên xuống đầu.

“Đấy là công của Eromanga-sensei với Army-sensei đấy chứ.”

“Mwu, là Army-chan chứ gì --- giờ bạn ta là họa sỹ nổi giờ đồng hồ trên mạng rồi.”

“Ừ ừ. Giờ chị ấy nổi như cồn luôn.”

“Nếu là chị ấy vẽ thì manga của Sekaimo chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều người để ý, nhưng tranh quả thật là đẹp…đúng là Army-sensei tất cả khác.”

“Đúng nuốm còn gì!”

“Nhưng mà…Eromanga-sensei là sao? Cô ấy chỉ là họa sĩ cho nguyên tác thôi mà?”

“Tớ bắt buộc nói trước, trong quy trình vẽ manga, vẽ nhiều nhất là Eromanga-sensei. Nói thật, tranh của Army-sensei còn không nhiều bằng.”

“Ủa? Này, thế là nuốm nào?”

“Ừm…Eromanga-sensei cùng với Army-sensei coi vụ manga này là một trong lần quyết đấu.”

Như mọi người đã biết, tuy chỉ bản thân Army hy vọng cuộc đấu này, tuy thế Eromanga-sensei cũng tương đối khoái trí tiếp chiến.

Sau buổi trao đổi chuyển thể manga đó, con nhỏ bé bật Skype nói chuyện, thậm chí còn có vài buổi chạm mặt mặt bí mật trong căn phòng khóa kín nữa.

Nó đưa ra không hề ít kiến giải về thi công nhân vật, các phương án chỉnh sửa các loại.

Thậm chí nó còn vẽ một đụn tài liệu quan trọng cho manga nữa, khiến cho cả tôi cũng lo chần chừ có cần nó có tác dụng thế bởi giận quá hay không nữa.

--- Tôi ghét loại manga này!

Rõ ràng nó từng nói cố gắng mà.

Không…có khi chính vì thế…nó mới ép bạn dạng thân thao tác hết mình để manga hoàn toàn có thể hoàn thành.

Nó vừa làm, vừa gang đua với 1 “cộng sự” của mình.

“Ngắn gọn nhưng nói, dòng manga của Cô em gái dễ thương và đáng yêu nhất bên trên đời thực tế tranh của Eromanga-sensei chiếm đa số đấy.”

“Ủa? Eromanga-sensei cpmf vẽ manga?”

“Ừ. Nó bảo ”Nếu ko vẽ được đến hơn cả này thì nhằm tôi vẽ không bẩn còn hơn!”…Ánh mắt rất nghiêm túc…rất nghiêm túc là khác.

“Oa, họa sĩ tự mình vẽ luôn luôn cả manga….quá xuất xắc còn gì. Thế tác dụng thế nào?”

“Bị họa sĩ chuyên nghiệp đánh cho 1 trận ko ngóc đầu lên được.”

“…Oh~”

Đương nhiên sẽ gắng rồi! Tuy họa sĩ vẽ tranh minh họa cùng họa sĩ vẽ manga trông giống nhau, nhưng đó vẫn là nhì nghề khác biệt mà. Kỹ thuật đề nghị thiết, rồi loài kiến thức…đều bao gồm sai biệt, chưa tính Army-sensei tay nghề đầy mình…thua là tất nhiên thôi.

Army-sensei còn bảo “Đừng có xem thường xuyên manga” rồi đến Eromanga-sensei coi họa kỹ chân đó là thế nào. Kế tiếp còn “Bổn đại nhân sẽ mang đến mấy ranh ma biết trình độ chuyên môn của nhóc yếu tới chừng nào” rồi thuyết lí liền cha tiếng đồng hồ.

Nhưng cũng chính vì vậy mà Eromanga-sensei học được những tay nghề quý giá bán trong bài toán vẽ manga.

Đó là toàn thể quá trình thua kém kế hoạch “tôi đang tự mình vẽ manga” của Eromanga-sensei.

“Ra là cầm cố --- tớ gọi rồi.”

Tomoe lật vài ba trang tạp chí.

“Army-sensei lấy cây viết danh Eromanga-sensei Great để mong phân cao thấp đây mà.”

“Thế à? Eromanga-sensei bị khích tướng, điên lắm đó.”

“Tạp chí lần này còn có tranh màu của Eromanga-sensei nữa đấy.”

“Ừa…..”

“Nhắc đến manga, tất nhiên trang color là dùng tranh của em rồi!”

“Ha! ngay tập một đã có lên trang bìa! Tốt, chiếc này vẫn muốn vẽ!”

“Ủa? Army-chan đã vẽ rồi? Em chả biết! Em mong vẽ cơ!”

Còn tưởng…nó nghịch chứ…ai ngờ là vẽ thật.

Đương nhiên dưới trường hợp này tranh của Eromanga-sensei làm thế nào mà lên bìa được, cơ mà cũng không tới nỗi phí. Ít độc nhất nó sử dụng làm lời chúc tụng của tác giả phiên bản gốc.

“Đồ ngốc! làm thế nào bổn đại nhân có thể để manga của mình lại sử dụng trang bìa của họa sĩ nguyên tác? Hâm à? Ngốc!”

“Nhưng, cơ mà mà! Đây là nhân vật dụng của em mà…! Ohhhh!! Em mong mỏi vẽ! ao ước vẽ ao ước vẽ!”

“Tác giả đâu! Nói gì đi chứ! Nói gì với cô em gái ngốc của chú ấy đi!”

Loạn lên vài ba bữa như thế giờ sẽ quen rồi.

“Nhìn họ coi tác phẩm của tớ như tác phẩm của mình --- thân là tác giả, tớ cực kỳ vui.”

“Ừm, đúng rồi.”

Tâm tình của tôi biểu đạt qua một thú vui trên môi.

Bộ manga tuyệt đối này chỉ bao gồm thể ngừng nhờ nhị vị Eromanga-sensei.

Rời khỏi bên sách Takasago, tôi sở hữu ít đồ rồi về nhà, hai tay ráng hai túi cài đặt từ rất thị.

“Oa oa, rét quá.”

Toàn thân tương đối run lên.

Hàng năm cứ đến mùa thu này, khu Kantou cũng rét mướt như thế.

Trên đường, ánh sáng của đèn điện chăng đầy khắp vị trí cùng biển lớn quảng cáo những loại.

Trước trạm xe cộ đã tất cả một siêu thị mở nhạc Giáng Sinh…mọi tín đồ đang cố tay người thân và bàn thảo xem nên mua quà gì mang đến hợp.

“…Lâu phết rồi nhỉ.”

Thở ra một hơi, mau lẹ nó trở thành khói trắng.

“Mấy tháng nay…cũng xảy ra không ít chuyện.”

Tháng chín, giới thiệu quyển sách mới.

Ngay tiếp đến là khiêu chiến của Eromanga-sensei Great.

Trong trận quyết đấu lột mặt nạ, Eromanga-sensei thắng Eromanga-sensei Great --- do thế, truyện của lũ tôi trở nên đề tài nóng hổi.

Sau chính là lần tái phiên bản số lượng lớn trước tiên trong đời.

“Haha…đến thiết yếu mình cũng thiếu tín nhiệm nổi nữa.

Đã được tái bạn dạng nhiều lần rồi --- sau tía tháng truyện của tớ đã tái phiên bản năm lần – tất nhiên nói núm chắc cũng không ai hiểu rồi.

Tóm lại là buôn bán chạy. Đáng nạp năng lượng mừng.

Nửa sau của mon chín, tôi có bản chuyển thể đầu tiên – manga. Tiếp đến tuy tìm họa sỹ có chút khó khăn…nhưng hôm nay, quyển một của manga sẽ lên kệ chờ chào bán rồi.

Chưa nhắc tập nhì của light novel cũng đang ban đầu bán.

“Đáng nạp năng lượng mừng một cú đây.”

Tôi mỉm cười cợt ngẩng đầu chú ý trời mùa đông quang đãng.

Đúng.

Hôm ni – không chỉ có là ngày buôn bán manga cùng quyển nhì của light novel. Còn một chuyện đáng ăn mừng hơn nữa.”

Hôm nay, mùng mười tháng mười hai….là sinh nhật Sagiri.

--- Sinh nhật của em gái tôi.

“Rồi…phải nhanh chân lên.”

Tôi rảo bước trên đường.

Bố mẹ đã không còn trên đời này nữa rồi…chỉ còn nó là người thân duy nhất nhưng thôi.

Buổi sinh nhật của em gái đầu tiên kể từ ngày căn chống khóa kín mở ra.

Nhất định yêu cầu dốc toàn lực chuẩn bị! bắt buộc để em gái mình nên trải qua một sinh nhật cô đơn lạnh mát nữa!

Đúng! bản thân sẽ mang lại nó một bất ngờ!

--- Nói nạm chứ tuy vẫn hạ quyết tâm, planer này vẫn có vấn đề.

Thứ nhất, Sagiri là hikikomori.

Đương nhiên chính vì như vậy chỉ có thể tổ chức trong chống nó rồi. Tôi làm sao mà chui vào đó tô điểm được cơ chứ.

Tuy con nhỏ bé là hikikomori thật, nhưng đông đảo lúc tôi đi học nó vẫn ra khỏi phòng. Xuống lầu một, lục tủ lạnh, vân vân.

Cơ nhưng mà dù mong mỏi mở tiệc cũng không đủ can đảm trốn học. Vì vậy tôi đành đi mua bánh kẹo đã để trước, nguyên liêu đun nấu ăn…sau lúc tan giờ đồng hồ rồi mang cả về nhà.

“Buổi tiệc sinh nhật giữa hai anh em! Sagiri! Anh của em về đây!”

Hôm ni trời hơi lạnh, dẫu vậy trái tim tôi lại sôi sùng sục!

“Anh về rồi!”

*Vèo*Tôi xông vọt vào cửa.

----- Mừng anh đã về, Nii-san.

Ước mong muốn lại ko thành hiện nay thực.

Hồi quyển một bắt đầu ra, Sagiri còn ra tận cửa ngõ đón.

“….Lần này không xuống hả?”

Tôi, ờ, cũng ko bị tác động gì đâu nhé!

Tôi nhét nguyên liệu mua về vào tủ rét sau đó ban đầu trang trí phòng khách.

“Đầu tiên là đông đảo thứ cơ bản nào!”

Lấy kéo giảm giấy thành chuỗi – tiếp đến treo lên mọi phòng.

"Hưm hưm ~♪ Sinh nhật ♪ Sinh nhật mừng rỡ ~♪ Trang trí mang lại đẹp ♪( này này ~) áo xống cho đẹp mắt ♪( này này ~) làm cho ・bánh ngọt ~❤( hì ~) để làm Kinripa mang lại ngon ~♪ "

Tôi mừng rơn hát bài xích cả sinh nhật học tập từ mẹ, tay không ngừng nghỉ.

Đúng dịp đó thì:

“………….Ờ….anh đang có tác dụng trò gì đấy?”

Một câu nói ghẻ lạnh vang lên.

“Uyahhh ---!?”

Tôi sợ vãi linh hồn, cuống quít quay lại:

“Ớ? Elf?”

Một thanh nữ trong cỗ lolita vẫn đứng đó cười ngặt nghẽo – Elf.

“Cậu…cậu…từ cơ hội nào! Sao cậu tự luôn thể vào nhà…!”

“Hừm, lầu một chiếc nhà này đã là khu vực của tôi rồi…Ừ thực ra bây giờ đáng lẽ yêu cầu nhấn chuông….không khéo lại né đỡ đề nghị nhìn láng giềng trong cỗ dạng kỳ quái ác này.”

“…Ugh.”

Quả thật vừa nãy từ ko kể nhìn vào chắc chắn tôi trông nực cười lắm.

“Ngâm nga hát véo von mấy bài hâm hâm denpa, trông anh cứ như mấy bé nhóc nửa đêm lén dậy xem anime moe ấy.”

“Cậu phiền vượt trời!”

Trong đầu tôi không tự công ty lại nhớ cho một nhân vật.

“Vừa nãy anh hát bài bác hát Kinripa đấaf¼?”

“Không, là bài ca sinh nhật gia truyền của nhà Izumi!”

“À, hiểu ồi.”

Elf thở phào dịu nhõm, hỏi lại:

“Thế….rút viên anh đang làm những gì thế?”

“Nhìn mà băn khoăn à? Đang tô điểm sinh nhật đấy”

“Không không, cái này tôi biết rồi. Tôi cũng biết lúc này là sinh nhật Eromanga-sensei rồi.”

Ủa? Mình có nói với cậu ta bây giờ là sinh nhật Sagiri à?

Một vết hỏi nảy lên ở trên đầu Elf, cậu ta nghiêng đầu:

“Nếu thế cần trang trí trong phòng chứ? cho dù sao người ta cũng chính là hikikomori – sao anh lại trang trí phòng khách?”

“Vì bây giờ là sinh nhật.”

Tôi thành khẩn trả lời:

“Đây là tiệc mừng sinh nhật mười tía tuổi cho em gái tôi, vậy nên tôi bắt buộc trang trí các bạn rồi.”

“Tóm lại là để thỏa mãn bản thân chứ gì?”

“Cậu có tác dụng ơn chớ nói hình dáng đó đã đạt được không?”

“Đừng hiểu nhầm, tôi cũng chả muốn chê bai tín ngưỡng em gái của anh ý đâu. Dù sao theo tôi tổng thể tôn giáo phần đa là tự hí hửng cả.”

“Đừng tất cả biến em gái tôi thành tôn giáo!”

“Tôn giáo tôn giao – đấy là giáo phái em gái moe. Trong số vô vàn giáo dân, anh là giáo chủ. Chúc mừng gồm càng nhiều tín thứ nhé.”

Elf rút quyển light novel mới của Izumi Masamune, Cô em gái đáng yêu và dễ thương nhất trên đời tập hai thoát ra khỏi túi.

“Tôi mua cái này ở hiệu sách trước trạm xe pháo đấy.”

Trang bìa chủ yếu là Một cô em gái đã yêu, bức vẽ mà lại Eromanga-sensei thực hiện tia sáng Eromanga vẽ thành.

“Lần này trang bìa là ở trên chứng từ chứ không phải màn hình, nắm mà vẫn có khí chất trang bìa! cho dù người xem không khoái moe đi nữa thì quan sát vào cũng yêu cầu công dìm là cô em gái này khôn cùng moe! sản phẩm ngàn người hâm mộ chỉ chính vì thế mà đã trở nên mê hoặc….mà tôi phân tích đây không hẳn là cường điệu đâu nhé.”

“Ừ ừ…”

Nhưng chính xác là chỉ nhìn qua là đang tim đập rộn ràng -- quả là 1 bức họa em gái giỏi vời.

Chỉ là tôi ngạc nhiên Elf lại đưa ra lời khen ngợi độ lớn này. Đúng là Eromanga-sensei có khác.

“Fufufu…chả biết truyện ở trong thì viết bao gồm xứng với bức này sẽ không nhỉ?”

“Ực…cậu chọc trúng vị trí đâu của tôi rồi.”

Quyển nhị tôi sợ tốt nhất là cầm --- bị có tín đồ bảo truyện của Izumi Masamune chả xứng với trang bìa.

Thật sự là tranh vẽ quá hoàn hảo. Đúng là vụ việc hiếm có.

“Tôi cá là đám người đọc truyện đã lên mạng đối chiếu như vừa nãy rồi bất tỉnh nhân sự xỉu luôn!”

“…Sao trông cậu vui vẻ cố gắng hả?”

“Đến đây Izumi Masamune! Lên mạng gọi các comment trên các blogs về truyện của bản thân đi! kế tiếp anh mới trở thành một người sáng tác light novel chân chính xứng cùng với tôi!”

Đến đây! Đến trên đây đi!

Đại tác giả Yamada Elf-sensei phá lên cười điên dại.

“Đừng! Tôi không xem đâu! ko là không!”

“Kệ anh. Mặc dầu anh không xem cũng đều có người quen thuộc xem rồi chuyển lời mang đến anh -- giống hệt như cái tin đồn bậy bạgần đây trên mạng đang dần từ từ đến tai Muramasa-chan rồi.”

“Chắc chắn nguyên nhân là cậu rồi! Đừng nhằm Muramasa-senpai thấy dòng đó nữa! Tôi thấy yêu đương chị ấy quá!”

Tóm lại như Elf nói đấy, tác phẩm khét tiếng tự nó sẽ có mặt tối xuất hiện.

Những lắp thêm này vốn chưa từng xảy ra với tôi bao giờ.

Cũng như chuyển thể manga….chưa từng xảy ra, dẫu vậy sau này có thể xảy ra.

“Tóm lại sở hữu gì xảy ra đi nữa mục tiêu của tôi cũng không chính vì vậy mà núm đổi.”

“Hửm ~?”

Elf mỉm cười khúc khích. Tôi chĩa về quyển Sekaimo trên tay cậu ta:

“Quyển hai nay --- tôi cũng đề xuất thừa nhận đó là kiệt tác tối đa mình viết được từ bỏ trước mang đến nay. Mẫu này ngoại giả thua nữa thì đúng là trời mong muốn diệt tôi rồi.”

Tôi đang nói rồi…sau khi phiên bản thảo kết thúc đến lúc xuất phiên bản còn mấy tháng sửa đổi nữa.

Trong thời hạn đó cả người sáng tác lẫn biên tập viên đa số bị vắt kiệt sức. Làm cho việc không tồn tại quy củ gì cả, khôn xiết gian khổ, bao gồm gì sai trái thì tệ tuyệt nhất là còn mất sạch sẽ cơ.

Đã cha năm rồi nhưng mà tôi vẫn không quen nổi cùng với những trở ngại này.

Nhưng mặc dù thế, làm cho thì vẫn đề nghị làm.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Mkvtoolnix Nối Video Đơn Giản Và Nhanh Chóng, Hướng Dẫn Sử Dụng Mkvtoolnix

----- vì sao không cần vì tôi còn chịu được khổ thêm nữa.

“Cái này ngoại giả thua nữa thì đúng là trời mong muốn diệt tôi rồi.” --- tôi thật không tồn tại tư giải pháp nói đông đảo lời này.

Tôi nói nạm để hạ quyết tâm. Đã quyết trọng điểm rồi thì có cực khổ đến nút nào, có muốn bỏ cuộc đến đâu cũng biến thành đứng lên tiếp tục. Mặc dầu phải trườn đi cũng biến thành bò.

“Ra là thế.”

Elf có vẻ như hiểu ý rồi.

“Vậy để đọc coi có hay không nào Izumi-sensei ♥.”

Cậu ta thỏa mãn ôm quyển sách vào lòng.

“Nếu anh đã kiên định giác ngộ thế, coi như đáp lễ tôi cũng nhắc một câu. Masamune, giờ không hẳn lúc nhàn rỗi trang trí thành tựu đâu nhé.”

“Hử? Hả? Gì cơ?”

“Theo anh nguyên nhân tôi biết hôm nay là sinh nhật Eromanga-sensei?”

Elf chỉ lên trần:

“Hôm nay từ sáng trang web đã phát Tiệc sinh nhật thẳng của Eromanga-sensei rồi đấy.”

“---------“

Tôi đờ ra trong khoảng khắc

“Cậu chơi à?”

Sau đó phi tọt lên tầng hai.

“Đùa nhau à? Đã chuẩn bị thế rồi nhưng tiệc đã bắt đầu? Đùa giao diện gì cố Eromanga-sensei---?”

*Dadadadada*

Lên mang lại thang – sau đó chấm dứt lại.

“Ực…giờ mà đang phát trực tiếp thì cũng không tiện vào đến lắm.”

Tôi vứt ý định vào trong căn chống khóa kín, lôi Elf cho phòng mình.

Bật máy vi tính lên, vào trình duyệt, lên web…sau đó ---

“Eromanga-sensei! Sinh nhật vui vẻ!”

“Sinh nhật vui vẻ !” “Sinh nhật vui vẻ!” “Mấy tuổi rồi?”

“Chúc sinh nhật vui vẻ!” “Tôi vẫn theo dõi hay xuyên” “Thích nhất!”

Màn hình phản hồi đầy những lời chúc tụng.

Xem ra buổi tiệc này vì chưng Army hỏi được sinh nhật Sagiri liền sẵn sàng rồi new mời Eromanga-sensei gia nhập.

Chị ấy đứng đầu một đám họa sĩ khác mang đến cùng tham gia đàm thoại với những người xem ở bên cạnh Eromanga-sensei.

Sinh nhật này khôn cùng vui vẻ là khác.

“Ha…gì nỗ lực này…”

Nhìn cảnh này…tôi thấy lặng lòng.

“Con bé…có nhiều người dân ăn mừng cùng với nó bởi thế sao.”

Xem ra buổi sinh nhật chỉ của nhị anh là không thành lúc này rồi

Em gái tôi --- nổi tiếng như vậy đó.

Cho mặc dù nó là hikikomori, mặc dù nó ko đi học, mặc dù nó quan yếu nhìn khía cạnh ai mà nói chuyện được…nó cũng có một buổi sinh nhật bình yên.

Có em gái vì thế thật tự hào…thậm chí còn tồn tại chút ganh tỵ nữa.

“Gần đây xếp hạng của trang web cũng sẽ tăng trở lại rồi. đầy đủ người quy tập với sở thích chung Cùng đam mê Eromanga-sensei”

Elf đặt tay lên vai tôi như an ủi, sau đó dí khuôn mặt dễ thương và đáng yêu của cậu ta vào:

“Phía Eromanga-sensei đã tất cả một đụn người hâm mộ rồi, thế…fufu…Masamune, tôi cùng với anh làm một cú tia sáng sủa Eromanga đi!”

“Đừng có xài tia sáng sủa Eromanga làm cho mật ngữ mang đến mấy trò bậy bạ!”

Thiệt là! Đầu cậu nghĩ về gì băn khoăn nữa.

“Nhân tiện, tôi vẫn không rõ lắm, cố rút cục mẫu đó là gì?”

Chắc ý cậu là “Cách học tia sáng sủa Eromanga” hả?

“…Ờ….ờ….Ôm một cái?”

“Ớ? Đơn giản cố thôi á?”

Tôi cụ ý dò hỏi:

“Còn rất có thể có gì không giống không?”

“Thì cơ hội tôi phát hiện quá trình tập luyện…à…ra đó là bạn dạng chưa hoàn thành xong à?”

“Gì cơ?”

Đừng tất cả nói giọng bí hiểm thế chứ.

Elf nhạy lắm, tôi đoán cậu ta chắc đã nhận ra cái nào đấy rồi.

“Theo tin của Army-chan thì ao ước học tia sáng sủa Eromanga cần những thứ còn không dừng lại ở đó nữa cơ.”

“Giờ cậu nhắc bắt đầu nhớ, Sagiri cũng nói thế….”

Con nhỏ xíu bảo nó còn đề nghị hơn nữa….đại khái.

“Tôi hỏi Army-chan rồi, “hơn là thế nào”, nhưng mà cậu ấy xấu hổ ko nói. Xem ra cô bé nhỏ nhà anh cũng không biết đâu.”

“Sao cậu không ép hỏi đi! Cậu có muốn biết còn gì! Hỏi xem tia sáng Eromanga cần những hành cồn bậy bạ đến cả nào!”

“Okay, Masamune, anh vừa nói gì thế?”

Ặc! Đang niềm vui quá phải lỡ…

“Nếu đây là truyện cảm xúc lãnh mạn hài thì tôi hỏi thật, tuy nhiên giờ là lúc này mà. Bọn mình tất cả sống vào light novel đâu. Đáng nuối tiếc của, Eromanga-sensei chân bao gồm cũng không khiến cho anh hứng được đâu.”

“Biết rồi!”

Dài cái ít thôi….

“Ha ~ thiệt là….rồi, tôi đi chuẩn bị tiệc tiếp đây.”

Tôi vươn bạn đứng dậy.

“Eromanga-sensei đang có tiệc với tất cả người rồi còn gì?” Elf hỏi.

“Tiệc trên mạng thì làm sao có bánh ngọt với đồ ăn được?”

“Cả Kinpira nữa?”

“Cả Kinpira nữa.”

Tuy có xúc cảm bị mọi bạn trên mạng xí mất lần đầu…nhưng bao gồm thứ chỉ mái ấm gia đình mới có tác dụng được.

Chắc chắn có rất nhiều.

“Những thứ đó cứ để thằng anh có tác dụng cho!”

“Vậy hử?”

Elf cười cợt thỏa mãn:

“Này, cho anh.”

Cậu ta lấy một chiếc hộp xinh xắn thoát ra khỏi túi xách.

“Đây là?”

“Quà sinh nhật của tôi đấy. Anh -- khuyến mãi giùm nhé.”

Quà sinh nhật --- các bạn tặng.

Giống như lời chúc phúc của tín đồ hâm mộ…thứ này thằng anh trai chẳng thể nào làm được.

Sau kia tôi mắc chuẩn bị những loại. Không chỉ là phòng khách, còn tô điểm cả cánh cửa căn chống khóa kín nữa. Thậm chí là làm cả một lớp biển bé dại ghi chữ Chúc mừng sinh nhật.

“Nghĩ lại thì trang trí cả nhà cũng có cái xuất xắc của nó.”

Elf không giúp, chỉ đứng một bên xem.

“Thực ra tôi cùng thích loại lời chúc tự trái tim kiểu này.”

“Thật à? ko thấy phiền à?”

“Nếu là cô nhỏ nhắn đó thì không sao.”

Bình thường liên quan đến nấu bếp nướng, chỉ cần có thể là Elf đã ra tay trổ tài thiếu thốn nữ, nhưng từ bây giờ lại mang lại tôi làm cho hết. Tuy sở hữu quà nhưng mà tôi không thấy cậu ta có ý tham dự.

….Chắc thực sự không tham dự đâu nhỉ.

“Khi như thế nào sinh nhật tôi nhớ dùng cả trái tim cơ mà chúc nhé.”

Thế là ---

Trời sẽ tối. Tôi ngồi trong căn phòng khóa kín trước khía cạnh em gái mình.

Trên bàn đã có bánh ngọt và món ăn tự nấu.

Tuy sinh nhật của Eromanga-sensei đã kết thúc…

Nhưng giờ mới là thời gian sinh nhật của Sagiri bắt đầu.

“ – Sau đó, có fan từ khi xem clip của em mới bắt đầu vẽ tranh…hôm nay…người đó khuyến mãi em một họa. Tuy new tập vẽ được 1 năm mà ddaxd tương đối lắm….em hết sức ngạc nhiên. Chắc chắn rằng tập luyện không ít là khác….Người kia học vẽ từ đoạn phim trực tiếp em làm….Em thấy…thấy rất khó tin…rất xuất xắc vời…eheheh..”

“Thế à.”

Tuyệt vời làm cho sao. Trên đời này thứ gì cũng tuyệt vời.

Tất thảy những người đang yêu chắc rằng sẽ đồng ý với tôi.

“Với cả Army-sensei còn vẽ thêm nhân vật bắt đầu cho Sekaimo nữa. Tất cả chút biến hóa so với bạn dạng gốc…nhưng mọi người lại thích thế…Em thấy khó khăn xử quá.”

“Anh cũng coi mấy cái đó rồi. Trông cũng được đấy chứ.”

“Thế bắt buộc em new khó xử…Mwu…Nii-san anh chả gọi gì cả.”

“Thế à – xin lỗi xin lỗi. Đương nhiên anh mê thích tranh em vẽ rộng rồi.”

“Hm…em chả phải anh tưng bốc hình dáng này.”

“Đâu có. Anh thiệt lòng khen ngợi mà.”

“Bỏ đi. Cùng với cả còn tồn tại ---“

Sagiri hứng thú nhắc lại mang đến tôi hầu như gì phát sinh trong ngày.

Nó đề cập mọi fan chúc mừng sinh nhật nó thế nào….vừa kể, nét phương diện cũng đổi khác từ vui mừng, gắt giận, ngạc nhiên ---

“……………..”

Một niềm mơ ước của công ty chúng tôi đã thành hiện thực.

“Thật là, anh có nghe em nói không đấy? ..Nii-san…anh khóc đấy à?”

Tôi cười, đem tay áo vệ sinh khóe mắt:

“Em tùy hứng quá làm cho thành anh của em đau lòng.”

Quang cảnh này --- một gia đình quây quần bên bàn ăn uống – đã bao thọ rồi không được thấy?

Hồi trước lúc cùng nạp năng lượng kẹo đường, tôi đang chực khóc rồi…nhưng bây giờ quả thật không kiềm lại được.

Làm cơm. Với mọi người trong nhà tán chuyện. Thuộc nói đa số thứ bên trên trời dưới biển. Có khi còn cãi nhau.

Những thứ nhỏ tuổi bé do đó lại ko thể sửa chữa thay thế được.

Chỉ gồm mất đi rồi con bạn ta mới nhận biết chúng quý giá đến chừng nào.

Gia đình thật quý giá…Chỉ…chỉ phải ở cùng cả nhà đã thấy niềm hạnh phúc rồi…Không có mái ấm gia đình thật cô đơn vô cùng.

“..Xin, xin lỗi…em không định…..”

“Ngốc ạ. Anh đùa thôi.”

Tôi xoa đầu em gái mình.

“Eh? Eh?”

Sagiri đỏ mặt, tròn đôi mắt ngạc nhiên.

“Hôm nay anh cũng gặp gỡ nhiều chuyện lắm.”

Tôi rút smartphone ra mang đến em mình xem.

“Anh mong mỏi cho em xem mấy chiếc này. Đây là chúng ta anh sống tiệm sách chuyên buôn bán light novel, các bạn ấy tất cả một góc đặc biệt dành riêng biệt cho Cô em gái đáng yêu và dễ thương nhất trên đời. Các bạn ấy cũng bảo bản manga cũng khá hay --- nắm nên….”

“……..Wa.”

Trong hình là Tomoe khoác tạp dề, tay nắm light novel giơ tay chế tác dấu hòa bình.

“Tên chúng ta ấy là Tomoe. Vì bạn ấy là người ngưỡng mộ của Muramasa-senpai đề xuất thường kiểm tra truyện của anh ý ác lắm. Cho dù anh nhờ cho sách của bản thân vào góc đề cử cũng ko đồng ý. Lần này Tomoe bảo “Hay lắm” cơ đấy! Haha, anh hưng phấn lắm!”

Đảo ngược được mấy reviews khắc nghiệt thật là tuyệt!

Giờ mà là Elf-sensei thì chắn chắn đã tự khen mình mang đến nổ tung trời rồi! giao diện như bảo quỳ xuống hay gì đó.

Có điều tuy không tự bản thân yêu cầu nạm chứ tôi vẫn thấy khôn cùng vui.

“Chị ở tiệm sách này….ngực to lớn ghê….quan hệ với anh là gì?”

“Bạn cùng lớp, các bạn thân! Còn có thể là gì nữa?”

“Hmmm ~~~~~~

“Ngoài ra, ờ! còn có ---“

Sau kia tôi đưa quà của bạn cho Sagiri:

“Đây là của Elf.”

“--------“

Nó trừng mắt như vẫn tự hỏi “Đang làm những gì thế, bỗng dưng lại thay đổi đề tài”, nhưng kế tiếp ngẩn ra.

“………Sao thế? Em ngẩn ra kìa.”

“…..À…à..không ngờ….”

“?”

“……Không ngờ đã có….quà của doanh nghiệp bè…..”

“À.”

Nó không nghĩ là mình sẽ nhận được quà của người sử dụng nên bắt đầu ngẩn ra như vậy.

Cho dù bạn dạng thân là hikikomori – mặc dù không khi nào ra khỏi phòng.

Ít nhất kỹ năng phiên dịch của tôi dịch là thế. Không biết mọi người thấy sao.

“…Thật là…em chần chờ phải phản ứng cụ nào nữa.”

Sagiri cúi đầu, co người lại.

“Anh nghĩ về cứ thoải mái và tự nhiên là được --- em mở ra xem đi.”

“Ừ.”

Kẹt một tiếng, Sagiri mở loại hộp được gói giấy đã mắt ra.

Bên vào là vố số cây bút màu sặc sỡ. Toàn bộ đều in hình nhân vật phụ nữ trong Dark Elf bùng cháy của Elf.

“Wow….”

“Khó tin thiệt ~ chả đọc cậu ta nghĩ về gì nữa!”

Đem sản phẩm của chính bản thân mình để khuyến mãi quà sinh nhật…cũng đầy niềm tin ra phết đấy.

Nhưng mà, món vàng này cũng ko tệ…nhỉ?

“Sagiri, cây bút vẽ rất đẹp đấy.”

“Vâng…rất thích…em đã quý trọng chúng.”

Sagiri ~ đã quý trọng bộ bút color này.

Tuyệt vời…! xem ra nó cực kỳ thích thật, Elf! ganh với cậu quá!

“Còn trên đây --- là của Megumi.”

“Megumi-chan?”

“Đúng đúng. Cô nhỏ nhắn không đến được vào buổi sinh nhật online của em, không đi chạm mặt mặt được….nhưng dặn là mai vẫn qua tự mình chúc em sinh nhật vui vẻ.”

“Thế à…nhưng sao lại sở hữu hai cái?”

Sagiri chú ý hai hộp rubi hỏi.

Một là túi gói giấy, một là hộp vuông khuôn khổ nhỏ.

“Cô nhỏ bé bảo cái nhỏ tuổi hơn này là của chúng ta cùng lớp.”

Sagiri mở ra. Bên phía trong là ---

“…….Wow.”

Đơn giản cơ mà nói là lời nhắn của rất nhiều người khác.

“Izumi-san, chúc mừng sinh nhật.” “Học kỳ bố nhớ đến trường nhé.” “Cậu cố định sẽ thân với mọi người” “Tất cả đang chờ cậu đấy” ---

“……………..”

Rầm một cái, Sagiri đổ rụp xuống.

Megumi! Cái này còn có sức phá hoại kinh khủng lắm đấy!

Em…đúng là chả hiểu trọng tâm trạng của mấy đứa trẻ em không tới trường gì cả.

“À…được rồi…coi thử cái kia xem…cái này là của Megumi tự sở hữu – có thể thế.”

“…………”

Sagiri ai oán mở quà của Megumi. Phía bên trong là…

“…Thỏ…nhồi bông.”

Hình như vàng này là ấn tượng rồi.

“….Đáng yêu thương quá.”

Quả nhiên là hồi phục ngay rồi.

“Ừm, sao Megumi biết em say mê gì nhỉ?”

“…Chắc…. Khi đến phòng em…nhìn qua rồi.”

Chắc cũng chỉ có tác dụng đó mà lại thôi.

Trong số chuyên môn kết bạn, quan lại trong nhất là phải biết đối tượng của bản thân mình thế nào?

Rút lại phần đa lời lúc trước. Megumi trái là giỏi. Thảo như thế nào mà gồm đến 500 fan bạn.

Sau đó, nhờ Elf với Megumi, Sagiri trông mặt mày hớn hở.

May mà lại --- bộ quà tặng kèm theo mấy sản phẩm công nghệ này trước trái là lựa chọn chủ yếu xác/

“…Nii-san?”

“À, ừm.”

Tôi che “cái gì đó” ra sau lưng, nắm nghĩ xem bắt buộc nói gì đến phải.

Không ổn…chả nghĩ ra gì cả!

“Sagiri – đấy là quà của anh.”

Thở một hơi, sau đó đưa đá quý ra.

Hồi vỏ hộp quá do đó tôi cúi mặt, trù trừ Sagiri trông rứa nào. Xúc cảm món đá quý trong tay đổi mới mất, tức là Sagiri dấn rồi. Kế tiếp tiếng xé giấy vang lên.

“………”

“Nii-san…đây…là?”

Tôi gãi mặt, tảo đi, đáp:

“…Áo bông kimono.”

“…Lần thứ nhất em thấy đấy…bên trong có bông này…mềm mềm….”

“Ừ. Thời điểm trời lạnh, em mang thêm ở phía bên ngoài cũng được…dù tính năng này anh sở hữu chứ không phải làm…cũng không đẹp nhất lắm…xin lỗi.”

“…Thế này hả?”

Sagiri mặc nó vào.

“ --------“

“…Sao…thế…không thích hợp à?”

“Không…rất phù hợp với em là khác. Tuy thế anh lưỡng lự nên mừng tốt nên ảm đạm nữa.”

Tôi không thích em gái bản thân bị lạnh hãy chọn cho nó bộ đồ giữ ấm.

Sagiri nhỏ xíu mà lại mặc áo bông vẻ bên ngoài này….nói nắm nào nhỉ…trông to lớn to…cứ như nhỏ mèo con mập phệ ấy.

Ý tôi là đáng yêu! Đáng yêu thương kiểu động vật nhỏ dại đáng yêu ấy!

Nhưng mặc dầu thế thì xây đắp bộ này, có lịch lãm cũng nhưng nói cũng chính là quá 1-1 giản. Chả biết Sagiri bao gồm thích ko nữa.

“Ấm quá.”

*

Con bé nhỏ mặc áo bông tôi cài đặt mỉm cười.

“……..Em rất, vui.”

“Chúc mừng sinh nhật tuổi mười ba, Sagiri.”

“…Ưm…Izumi-sensei nữa….chúc mừng thành quả mới.”

“À. Nhờ vào em nhưng mà cả quyển new lần manga đều hoàn toàn có thể thành công.”

“…Ưm..đâu có…đáng nói đến đâu….ngay từ bỏ đầu…em đang gây tương đối nhiều rắc rối…cho Izumi-sensei…với Army-chan rồi….”

“Haha, và đúng là loạn thật.”

“….Nhưng mà…cái này…ưm….”

“Dù sao thì đầu xuôi đuôi lọt rồi, không nên nhắc lại chuyện cũ có tác dụng gì.”

“…..U….m….”

“Rồi thì! Sagiri --- Sagiri?”

“…………”

Em gái tôi lảo hòn đảo – tiếp đến đổ gục xuống như bị tắt nút.

“Này..à…ờ….”

Gắng đỡ được trước lúc nó đổ gục, tôi thở phào nhẹ nhõm:

“…Lần này…thật sự là…khổ mang đến em rồi….Giờ em đã tất cả thể….thư giản sống được rồi….”

Tôi nhẹ nhàng bế nó lên cơ mà không khiến cho nó tỉnh giấc.

Con bé nhỏ dại quả. Nhỏ như vậy…mà vẫn rứa làm việc.

Để vẽ ra những tranh ảnh cảm động lòng người.

Cho mặc dù nó ghét manga như thế.

Cho mặc dù cho là hikikomori, mặc dù sợ nuốm giới bên phía ngoài như thế.

Nhưng nó đối mặt với Army nhưng mà không chút e ngại.

Cho mặc dù cho là sư tỷ, bọn họ cũng đâu gồm thân nhau lắm. Chắc rất rất rồi.

Tranh luận những như vậy. Bàn bạc nhiều như vậy ---

Trong lòng nó có thể rất stress rồi.

Vốn nó không thể thủ thỉ trực tiếp cùng với ai, chỉ rất có thể đập sàn mà giao tiếp…thời gian này đã đề xuất chịu đựng hết sức nhiều.

Áp lực mệt mỏi này không thể bặt tăm một mau chóng một chiều đươc.

Cũng bởi vì thế mà tôi mong muốn thể hiện nay sự biết ơn của mình.

Nó tự xay mình vì thế chỉ để mẫu tôi hikikomori của mình hoàn toàn có thể hoàn thành công việc được thôi.

“Thiệt là…em thật giỏi vời.”

Tôi khẽ đặt em gái sẽ ngủ gục vì chưng mệt mỏi của chính mình lên giường, đăp chăn cho nó rồi khẽ vỗ:

tăng like fanpage | 68gamebai | new88 | game bài đổi thưởng |
iwinclub.icu | kucasino | C54 MOBI | F8bet | j88